Khái niệm "quy đổi" hay "công thức" để chuyển đổi giữa các chiều không gian không giống như việc bạn chuyển đổi giữa các đơn vị đo lường thông thường (ví dụ: mét sang ki-lô-mét).
Việc chuyển từ một chiều không gian sang chiều không gian tiếp theo được hiểu là thêm vào một hướng di chuyển độc lập mới, vuông góc với tất cả các hướng hiện có.
Cách quy đổi: Bạn thêm một hướng di chuyển mới, vuông góc với đường thẳng ban đầu.
Công thức: (x) → (x, y)
Cách quy đổi: Bạn thêm một hướng di chuyển mới, vuông góc với cả mặt phẳng 2D.
Công thức: (x, y) → (x, y, z)
Cách quy đổi: Thêm thời gian vào để xác định sự kiện trong không gian-thời gian.
Công thức: (x, y, z) → (x, y, z, t)
Cách quy đổi: Mở ra không gian của các vũ trụ song song với điều kiện ban đầu khác biệt.
Công thức: (x, y, z, t) → (x, y, z, t, α)
Cách quy đổi: Bao quát toàn bộ không gian của các vũ trụ có cùng điều kiện ban đầu.
Công thức: (x, y, z, t, α) → (x, y, z, t, α, β)
Cách quy đổi: Mở ra khả năng của các vũ trụ với các định luật vật lý khác nhau.
Công thức: (x, y, z, t, α, β) → (x, y, z, t, α, β, γ)
Cách quy đổi: Tiếp tục như vậy, mỗi chiều không gian cao hơn mở ra một cấp độ khả năng hoặc bao quát rộng hơn về các vũ trụ có thể có.
Công thức: (x, y, z, t, α, β, γ, ...)
Đối với các chiều không gian từ 1 đến 3, việc "quy đổi" là thêm một hướng không gian vuông góc. Đến chiều thứ 4 là thêm thời gian. Từ chiều thứ 5 trở đi, việc "thêm" chiều không gian mang tính lý thuyết cao và liên quan đến việc bao quát các khả năng khác nhau của vũ trụ, các điều kiện ban đầu, và các định luật vật lý.